"Không bằng một đứa trẻ"

18/09/2022 | 20

Mỗi cuộc đời đều có những nỗi niềm riêng, nên hãy sống yêu thương, sẻ chia khi còn có thể, nếu không giúp đỡ thì cũng đừng coi thường...

Sáng lụi cụi ra khỏi nhà trong một tâm trạng đầy hỗn độn, vừa tàn tàn chạy chiếc Dream cùi bắp hướng về Phú Hữu ,tôi chậm nghĩ “cứ làm hết khả năng … còn lại trời xanh sẽ có an bài”.

Nhìn vào đồng hồ đeo tay mới có 7h mấy. Tôi tấp vào một quán nhỏ ven đường. Mấy cái bàn inox kê gọn ghẽ, thực khách đủ tầng cô chú bán vé số, anh honda công nghệ, chú thợ điện, anh thợ hồ .v.v… Tiến vào quán tôi vô tình lướt ngang một thằng bé bán vé số. Chị chủ hiền hiền :

- Cậu ! Cậu ăn bánh cuốn hay bánh ướt ?

- Dạ. Chị cho Em 2 dĩa bánh cuốn !

- Cậu đi một mình. Hay còn chờ bạn ?

- Dạ. Em đi một mình.

Tôi xoay người ngoắc ngoắc thằng bé bán vé số khi nãy. Nó mừng rỡ chạy lại, xấp vé trên tay nó bất giác … run lên bần bật ! Không phải nó mừng vì được khách mua. Mà tôi thấy nó run lên vì đang bị đói.

- Mỗi số em rút cho anh 5 tờ.

- Dạ. Em làm liền ... !

Tôi thấy cuống họng nó cứ nhấp nhô vì nuốt nước bọt. Tôi chịu hết nỗi cảnh đó ... Chị chủ bưng ra 2 dĩa, đặt cẩn thận lên bàn. Rồi nhìn thoáng qua nó đầy “tế nhị” … ??? Nó lễ phép dùng 2 tay đưa vé số cho tôi.

- Dạ ! Của anh hết ba trăm ạ !

Tôi đặt tờ 500 vào tay nó và nói :

- Em giữ luôn khỏi thối. Anh lỡ kêu dư 1 dĩa ... em ngồi xuống dùng với anh !

Thằng bé tay mân mê tà áo :

- Dạ ... áo quần em dơ quá ... em … em không dám ... !

Mắt tôi long lên. Cái long lanh không vì tức giận mà là vì xúc động !

- Anh cũng như em. Cũng phải lăn vào đời để kiếm sống. Ta chỉ khác nhau là ở vị trí được cuộc sống đặt để!

Nó nhìn tôi. Cười một cái thật rạng ngời và chúng tôi cùng thưởng thức bữa sáng. Nó cố gắng ăn thật nhanh, nhưng chỉ ăn phần bánh, còn miếng chả, nem, bánh tôm, thì chừa lại. Tôi hỏi :

- Sao cưng không ăn ?

- Dạ. Em chỉ thích ăn bánh, mấy cái kia ... em ngán ạ ....

Tự dưng, cha nội ngồi ăn bàn bên lên tiếng :

- Mẹeeeeeeeeee .... vé số mà còn làm sang !

Tự dưng tôi nóng máu, quay sang tính "quạt" lại ổng. Nhưng nó ngăn tôi lại. Rồi đứng dậy lịch sự cúi đầu chào tôi, rồi bưng cái dĩa mang ra cho chị chủ bỏ lại vào bịch mang về. Được một lúc, tôi đứng dậy ra chỗ chị để tính tiền. Cha nội vô duyên khi nãy cũng đi theo sau. Bất giác chị chủ nói :

- Thằng bé nãy chú mua vé số cho. Rồi kêu 1 dĩa cho nó ăn. Chú biết sao nó không ăn hết không?

- Dạ không ... sao Chị ?

- Chị biết nhà nó. Nó ở cùng với ngoại dưới gầm cầu. Mẹ nó thì bị "man man", mẹ nó cũng cầm vé số đi bán dạo ... lâu lâu ... lại bị ai làm cho "một bụng" hỏi gì cũng ú ớ ... vậy mà ngoại nó nuôi hết ... không phá lần nào ... nó không ăn hết là vì muốn mang về cho mẹ nó ăn đó!

Tôi :

- .........

Cậu bé bán vé số và câu chuyện về lòng tử tế - Buồn Duyên Dáng

Ảnh minh hoạ

Tôi biết rằng trong khoảnh khắc đó không chỉ tôi có cảm xúc, mà cha nội vô duyên kia cũng sẽ cảm thấy áy náy. Nhanh mồm nhanh miệng mà dẫn đến ngu si ngốc nghếch trong lời nói. Làm tổn thương cho thằng nhỏ.

Chị chủ nói :

- À ... nãy nó nhờ tôi gửi lại cậu 200, nó nói cảm ơn vì cậu đã cho đồ ăn sáng là được rồi !

Bây giờ. Đến lượt tôi dáo dác ngó quanh. Em ơi ! Em đi đâu rồi ...

Tác Giả : Minh Quang Bùi 🥀🌹🌷

 


(*) Xem thêm

Bình luận