Chàng trai da cam và hành trình kỳ diệu

15/03/2024 | 147

Đó là một hành trình không ai có thể tin được. Từ một cậu bé bị di chứng chất độc da cam nặng nề với cánh tay trái teo sát vào vai, không có bàn tay và tay phải chỉ có 2 ngón, Trần Tôn Trung Sơn (quê ở xã Trung Sơn, huyện Gio Linh, Quảng Trị) đã vào được Trường Đại học Harvard danh tiếng nhất thế giới và hiện tại đang làm quản lý cao cấp cho Tập đoàn IBM tại Mỹ.

Ký ức của người cha

Cha của anh - ông Trần Sơn - nói đó là hành trình kỳ diệu được thực hiện bằng nỗ lực và khát khao chinh phục tri thức của con trai mình mà ngay cả chính ông cũng không thể hình dung ra điểm kết thúc khi bắt đầu.

Tấm ảnh thời thơ ấu của Trung Sơn với cánh tay không lành lặn bên mẹ và em trai

Trần Tôn Trung Sơn năm nay đã là một chàng trai gần 30 tuổi. Công việc của anh hiện tại là xây dựng và thẩm định các phần mềm quản lý cho các đối tác của Tập đoàn IBM. Anh cũng đang phối hợp với các giáo sư đầu ngành của Mỹ thực hiện một dự án khác là thẩm định các ý tưởng sáng tạo trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo. Đây chưa phải là điểm cuối cùng trong hành trình kỳ diệu của anh, nhưng đó đã là những thành tựu mà nhiều người lành lặn phải mơ ước.

Ông Trần Sơn là người thấm thía nhất sự kỳ diệu của hành trình mà con trai ông đã trải qua. “Đau đớn, xót xa, cùng cực. Đó là điểm bắt đầu”, ông Sơn trầm ngâm nhớ lại. Một đêm giáp Tết năm 1992, trên một chuyến tàu vào Nam, có một đôi vợ chồng nghèo ôm chặt đứa con còn đỏ hỏn lặng lẽ bước lên. Đứa bé được quấn chặt và ôm sát vào lòng, nhưng những người trên chuyến tàu ngày ấy vẫn kịp nhận ra những khiếm khuyết trên cơ thể bé. Hai cánh tay thì chỉ có tay phải có 2 ngón, còn tay trái thậm chí nằm sát vai và không có bàn tay. Đứa bé đó chính là Trung Sơn. “Áp lực cơm áo dù nặng hai vợ chồng vẫn gánh được. Nhưng áp lực vô hình từ sự dị nghị của những người xung quanh thì đau đớn vô cùng. Tôi quyết định đưa cả nhà rời đi. Phương Nam khi đó vừa như là lối thoát, vừa như là niềm hy vọng”, ông Sơn kể.

Gia đình nhỏ này đã được thử thách sự khắc nghiệt nơi đất khách quê người trong suốt những năm đầu. Không nhà, không người thân, vợ chồng ông Sơn phải gửi con tại làng Hòa Bình (Bệnh viện Từ Dũ ngày nay) để đi làm thuê khắp thành phố. Tối về đón con, cả nhà trải một tấm chiếu giữa công viên Tao Đàn ngủ.

Động lực để ông Sơn và vợ gồng mình cày cuốc bất chấp cực khổ chính là tương lai của đứa con. Dù con tật nguyền, nhưng ông vẫn nuôi trong lòng một tia hy vọng. Và ông cứ lầm lũi từng ngày, từng ngày làm việc chỉ mong con được bớt bất hạnh. “Con đã bất hạnh tận cùng khi “thừa hưởng” di chứng chất độc da cam từ những ngày tôi đi chiến trường Campuchia. Để nó thất học thì đó sẽ là một bất hạnh khác lớn không kém”, ông Sơn tự nhủ.

Khát vọng tìm tri thức

Phải đến năm Trung Sơn lên 7, cả nhà ông Sơn mới bắt đầu được ở nhà. Đó là một phòng trọ nhỏ ông thuê được. Đây cũng là lúc Trung Sơn phải đến trường. Ông Sơn ôm con đi khắp nơi xin cho con học nhưng đều nhận được cái lắc đầu lạnh lùng. Nhưng ông Sơn không bỏ cuộc. Cả Trung Sơn cũng không bỏ cuộc.

Trung Sơn và mẹ ở trụ sở Tập đoàn IBM

Đang bế tắc thì một may mắn đến với hai cha con khi cuối cùng Trung Sơn cũng được nhận vào học tại Trường Tiểu học dân lập Vạn Hạnh. Ông Sơn như mở được cánh cửa đầu tiên cho con ra với cuộc đời. Ông cũng không ngờ rằng cánh cửa này mang lại ánh sáng cho cả cuộc đời của đứa con thiệt thòi.

Trung Sơn phải tập viết bằng 2 ngón tay. Những nét chữ đầu đời, một đứa trẻ bình thường còn phải hì hục. Trung Sơn thì gần như là phải gồng mình nén đau vì hai ngón tay co quắp. “Tôi phải động viên con rằng nếu mình cố gắng thì có thể làm được những việc như người bình thường. Và cuối cùng con cũng làm được”, ông Sơn hồi tưởng.

Không phụ sự hy sinh và kỳ vọng của cha mẹ, càng lớn Sơn càng tỏ ra thông minh. Năm lớp 5, Sơn là một trong 5 học sinh giỏi nhất quận Tân Bình. Lên THCS, Sơn vừa là thủ khoa đầu vào của Trường Nguyễn Gia Thiều, vừa là thủ khoa kỳ thi vào lớp chuyên Anh Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa. Sơn chọn học khối THCS của Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa. Lên THPT, Sơn đỗ vào Trường Phổ thông Năng khiếu (Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh) và liên tục là học sinh xuất sắc của trường trong nhiều năm.

Dường như những khiếm khuyết về thân thể càng làm cho Trung Sơn mạnh mẽ hơn về trí lực và tinh thần. Năm 2010, sau khi học xong lớp 11 Trường Phổ thông Năng khiếu TP. Hồ Chí Minh, Sơn nhận được học bổng 2 năm tại Trường Trung học Fairmont (Mỹ). Cánh cửa nước Mỹ đã rộng mở. Cả bầu trời rộng lớn đã mở ra trước mắt chàng trai da cam.

Mở cánh cửa, bay lên bầu trời

Khỏi phải nói vợ chồng ông Sơn vui đến mức nào. Gần hai mươi năm cày cuốc và hy vọng đã được đền đáp. Nhưng những điều kỳ diệu chưa dừng lại với gia đình nhỏ này, như những quả ngọt cứ hé dần sau những năm tháng đằng đẵng đổ mồ hôi chăm bón. Trung Sơn đã mở được cánh cửa vào Trường Đại học Harvard danh tiếng nhất thế giới. “Hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc. 20 năm trước những giọt nước mắt cũng đã từng rơi. Nhưng khi đó là khóc vì đau xót cho số phận kém may mắn của con, còn nay là những giọt nước mắt hạnh phúc”, ông Sơn xúc động.

Sau một hành trình kỳ diệu, Trung Sơn nay đã trưởng thành và trở thành quản lý cao cấp của Tập đoàn IBM (Mỹ)

Điều ông Sơn không ngờ tới chính là việc Trung Sơn đã mở cánh cửa Trường Đại học Harvard bằng chính 2 ngón tay không lành lặn của mình. Chính từ khiếm khuyết của đôi tay, Trung Sơn đã viết một bài luận bằng tiếng Anh có tên “Nhìn đời qua bàn tay” gửi đến hội đồng trường đại học danh tiếng này. Và chính những suy nghĩ tích cực từ trong lòng của một người không may mắn nhiễm chất độc da cam và bị khiếm khuyết đôi tay đã thuyết phục được những người lãnh đạo ở trường này. Cùng với thành tích học tập trong quá trình học trung học của Sơn, năm 2011, Trường Đại học Harvard đã trao cho Trung Sơn suất học bổng toàn phần ngành công nghệ thông tin.

“Khi còn là đứa trẻ, bàn tay này đã víu chặt mặt đất để giúp tôi cân bằng. Nó đã nắm chặt lại để giúp tôi có những cú đấm mạnh nhất khi chơi võ. Nó bám chặt vào thành chiếc xe đạp đua 4 bánh của tôi. Khi lớn lên, bàn tay này đã chịu đau đớn viết nên những con số, những nét chữ cho đến khi tôi có thể viết nên bài luận đầu tiên của mình về mẹ. Sau này, nó đã cầm bút để diễn tả những ý nghĩ tôi có trong đầu và giúp tôi giải những bài toán khó. Bàn tay duy nhất này đã từng tháo rời chiếc xe đạp của ba tôi ra để xem nó hoạt động thế nào, giúp tôi xoay tròn chiếc thước lên không trung giống như các nhà sư Thiếu Lâm, hay thích thú vẽ nên những bức tranh người quen. Nó đã cầm viên phấn khi tôi dạy toán cho trẻ em nghèo, gõ lên bàn phím khi tôi làm việc cho một công ty máy tính trong kỳ nghỉ hè và nắm lấy tay của bất cứ ai tôi gặp…”, Trung Sơn viết trong bài luận.

Tốt nghiệp Trường Đại học Harvard, Trung Sơn nộp hồ sơ vào Tập đoàn IBM. Trung Sơn phải vượt qua thử thách của 4 hội đồng qua các bài thuyết trình, kiểm tra trình độ chuyên môn và hoạt động khác với các yêu cầu khắt khe. Cuối cùng, anh là một trong 8 người được nhận vào Tập đoàn IBM với vai trò cố vấn cao cấp. Hiện Sơn cũng xây dựng được vị thế của mình ở tập đoàn lớn này, được thăng chức quản lý vùng ở Atlanta, tiểu bang GA, Mỹ. “Ba mẹ đã gieo niềm tin và hy vọng trong tôi, giúp tôi có niềm tin về bản thân mình, về tất cả những gì mình cố gắng đều có thể làm được”, Trung Sơn nói.

Quốc Nam

Nguồn: baoquangtri.vn


(*) Xem thêm

Bình luận